Hiển thị các bài đăng có nhãn CAFÉ VÀ CUỘC SỐNG. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn CAFÉ VÀ CUỘC SỐNG. Hiển thị tất cả bài đăng

4.30.2015

Trà đạo, tửu đạo, sao không cafe đạo?

Mai sau người ta chắc sẽ còn sáng chế ra không biết cơ man nào là đồ uống. Nhưng có thể nào thay thế được ba thứ đã gắn bó với con người từ thủa hoang sơ. Ấy là rượu, trà và cà phê. Người ta bảo sau khi tìm ra lửa, soi tỏ đường cho con người thoát khỏi cầm thú, thì việc làm ra rượu là cách khôn ngoan cất giấu, ủ giữ sức lửa âm ỉ dưới làn nước trong vắt. Rượu là lòng, lửa là đời. Vui có chén rượu, buồn cũng tìm đến rượu. Trà lại là tinh chất của đất trời, dồn tụ lại dâng lên từng búp lá. Nước xanh trong như mắt vịt, hơi nóng bảng lảng như sương khói. Chén trà dưỡng tâm và tĩnh trí. Chè tam rượu tứ. Quanh chén trà, ly rượu phải có bạn hiền, những người đồng cảm, đồng điệu chia sẻ niềm vui, nỗi buồn và ngẫm sự đời. Trà cô đọng thành một triết lý và kết nên trà đạo.

Riêng cà phê thì nép vào một góc khuất. Từ thủa cà phê theo chân người Pháp mà sang ta, tưởng đâu chỉ dành cho người giàu, kẻ sang. Hoá ra cà phê ” tan” ngay vào đời sống bình dân. Người Hà Nội, người Sài Gòn và người lục tỉnh mới chỉ biết thưởng thức đồ uống đặc Tây ấy bằng vợt. Tức là một lúc có thể pha được dăm lạng có khi cả ký cà phê.

Cứ để nguyên trên hoả lò đỏ lửa ,hương vị ngọt ngào trùm cả một góc phố . Rồi châm ra vài chục ly, ấy là cách “quần ẩm” . Có lẽ chính cốt cách của người Việt, chậm rãi và chừng mực, không chịu được sự ồn ào, nên cà phê đã được ” lọc” qua khẩu vị mấy đời mà sinh ra một cách thưởng thức riêng. Ngấm dần qua phin, cà phê mới chắt lọc được những cốt chất tinh tuý nhất. Bên ly cà phê nhỏ giọt, gợi cho ta những nỗi vui buồn, những kỷ niệm. Gợi nhớ tới những miền suy ngẫm sâu xa. Nó tự nhiên ùa đến, như nỗi cô đơn. Khi ấy chỉ một mình mình trước ly cà phê. Một mình mình biết, một mình mình hay.

Chẳng có ai có thể suốt ngày bên ly cà phê . Nhưng một ngày làm sao thiếu nổi. Đấy là giây phút riêng mình. Tĩnh tâm, trầm ngâm, nhìn sâu vào mình. Nhìn thẳng vào nỗi cô đơn, đau buồn và thương nhớ. Bởi thế cà phê rất kỵ sự ồn ào, thái quá. Cái ấy dành riêng cho lớp trẻ. Họ trong suốt đến mức có thể nhìn xuyên qua được.

Có thể một triết lý cà phê kiểu TN?

Thời buổi hối hả thoáng qua, cái gì cũng nhanh: ăn nhanh, uống nhanh và sống nhanh. Vậy là có trà hoà tan, cà phê hoà tan 2 trong 1, 3 trong 1 cho đã khát. Chỉ xin mãi được là 1 trong 1. Một người với một người. Một người trong một người. Đừng nói gì cả, lặng im chìm trong đáy nước đen thẫm. Trong lặng im mới hiểu nhau nhiều.

Nhớ Trương Chi khi xưa, khi ôm mối tình trầm mình xuống đáy sông, hồn nhập vào cây bạch đàn. Có người thợ khéo tay tiện thành bộ chén trà dâng tặng cha Mị Nương. Một hôm nàng cầm chén trà trên tay. Dưới đáy nước hình bóng người lái đò năm nào chầm chậm xoay trong lòng chén. bên tai văng vẳng tiếng hát năm xưa. Một giọt nước mắt rơi xuống, chiếc chén bạch đàn vỡ tan….

Ai chưa từng chịu những mất mát, lòng chưa cứa sâu những vết đau, hằn sâu những vết thương, thì xin đừng đến với cà phê. Khi cuộc đời đã ngấm đắng cay, mặn chát, thấm nỗi đau đời, mới tìm đến Trịnh Công Sơn nương náu. Cũng như phải qua bao chìm nổi, trải qua mấy gian truân mới đau xót đến từng câu Kiều.

Mọi sự nông cạn hời hợt, nhạt nhẽo và vô vị khó ở bên ly cà phê. Đừng nghĩ rằng cà phê là để giết thời gian, làm mềm lòng . Một đời người cũng rất cần có nỗi buồn. Nếu không, làm sao hiểu niềm vui và hạnh phúc là mỏng manh và dễ vỡ đến vô cùng. Từ trong nỗi buồn đau bước ra, con người cũng cứng rắn và mạnh mẽ hơn. Làm sao biết được cà phê đã thấm qua mấy đời người dân đất Việt. Mỗi người tự tìm cho mình một triết lý riêng, một nỗi niềm riêng. Trải qua mấy chục năm, có lẽ đã lờ mờ hình thành một ” đạo” cho cà phê Viêt Nam. Đạo khó ở chữ, chẳng nói ra, không thuyết giáo, thấm sâu vào mỗi người.

ST

4.29.2015

Cà phê - Cuộc sống

Cuộc sống chính là cà phê, còn công việc, tiền bạc và địa vị xã hội chính là những chiếc tách.

Một nhóm sinh viên, sau khi tốt nghiệp ra trường đều có công việc tốt, rủ nhau về thăm thầy giáo cũ. Sau một hồi trò chuyện, họ bắt đầu phàn nàn về những căng thẳng trong công việc cũng như trong cuộc sống. Nghe vậy, người thầy đi vào bếp và quay trở ra với một bình cà phê lớn cùng những chiếc tách khác nhau: chiếc bằng sứ, chiếc bằng nhựa, chiếc thuỷ tinh, chiếc bằng pha lê, có vài chiếc tách trông rất đơn giản, nhưng cũng có cái rất đắt tiền. Người thầy bảo các học trò tự chọn tách và rót cà phê cho mình.

Sau khi mỗi người đều đã có một tách cà phê, người thầy bắt đầu nói:

– Nếu các em chú ý thì sẽ nhận ra điều này:
Những chiếc tách đắt tiền và đẹp đều đạ được lấy hết, chẳng ai đụng đến những chiếc tách rẻ tiền cả. Có lẽ mọi người sẽ cảm thấy điều này thật bình thường vì ai chẳng muốn chọn cho mình cái tốt nhất, nhưng điều ấy lại chính là nguồn gốc của mọi vấn đề rắc rối trong cuộc sống của các em.

Điều mà chúng ta thực sự cần là cà phê, chứ không phải chiếc tách, nhưng ai cũng vội vàng chọn những chiếc tách tốt nhất, rồi sau đó còn liếc mắt qua người bên cạnh để xem tách của họ có đẹp hơn tách của mình không.

Bây giờ mọi người hãy suy ngẫm điều này nhé: Cuộc sống chính là cà phê, còn công việc, tiền bạc và địa vị xã hội chính là những chiếc tách. Chúng là công cụ để giữ và chứa đựng cuộc sống, và không làm thay đổi chất lượng cuộc sống chúng ta. Đôi khi, vì chúng ta cứ tập trung vào chiếc tách, mà bỏ qua việc thưởng thức hương vị cà phê mà cuộc sống cho chúng ta. Vì thế, đừng để những chiếc tách ảnh hưởng đến bạn mà thoải mái nhâm nhi cà phê của mình.

[St]

4.28.2015

Đàn bà có bùa ngải


Nghe thì chắc 1 số chị có chồng bồ bịch sẽ căng thẳng lắm! Sẽ kết luận luôn là loại đàn bà này, loại đàn bà kia
Nhưng đàn bà ai mà chẳng có bùa ngải, chẳng khác gì cốc cafe đen sánh, huyền bí mà thu hút kì lạ! Những gã đàn ông đã dính vào cafe đen thì có bao giờ thoát ra được nó! Vì nó chẳng như thuốc phiện, chẳng khiến người ta phát điên dại, chẳng biến người ta thành con thú! Nhưng nó vẫn khiến người ta cồn cào nhung nhớ.
Đàn bà bùa ngải cũng thế
Ngọt ngào – đắng ngắt – Thơm nồng nàn – Nhớ nhung đến day dứt.
– Ngọt ngào: tôi sẵn sàng cười với bất kì gã đàn ông nào, sẵn sàng săn sóc quan tâm như người thân trong nhà. Mà cũng chẳng bao giờ thôi nở nụ cười với họ. Lắng nghe mọi thứ họ nói bằng cái tâm thái khâm phục, tôn trọng, yêu quý và tin tưởng. Có mất gì đâu, đấy chẳng phải là điều họ muốn hay sao?
– Đắng ngắt: họ sẵn sàng cười với tất cả đàn ông nhưng ko bao giờ sẵn sàng lên giường với tất cả bọn họ. Họ cũng sẵn sàng rũ bỏ và quay đi trước những kẻ luỵ tình mà chẳng hề e ngại. Họ cũng chẳng bao giờ mở lòng mà chia sẽ cho ai những gì đang, đã diễn ra trong cuộc đời họ. Họ giữ một thế giới riêng cho mình

– Thơm nồng nàn: họ luôn chú ý đến vẻ bề ngoài của mình. Họ biết làm đẹp cho mình, để bất kì ai ngắm nhìn họ cũng phải trầm trồ, để bất kì gã đàn ông nào nhìn ngắm họ cũng muốn được ôm họ trong vòng tay một lần. Nhưng chẳng phải chỉ có thế, họ mạnh mẽ kì lạ, chẳng dựa dẫm vào đàn ông, họ thông minh và duyên dáng.

Một người đàn bà như thế thì chẳng khiến cho bao kê nhớ mong, mà họ cũng hoàn toàn xứng đáng để đàn ông gục trước họ.
Mà mấy cái điều ba nhăng nhít ấy, đàn bà ai chẳng làm được. Không làm bùa ngải với thiên hạ thì làm bùa ngải cho chính gã đàn ông đang ôm mình. Cần gì phải cúng bái, phải đi lên tộc xin bùa làm gì.
Nói thì nói nhiều lời, nhưng có lẽ bùa ngải chính là: ”tự yêu lấy chính mình"

ST

Cà Phê hôm nay không ngon nữa


Những ngày thiếu nắng,cái lạnh quen thuộc giữa hai lòng bàn tay không còn quen thuộc.
Cà phê lạnh vẫn uống như là một điều hiển nhiên rằng nếu không lạnh thì không còn có khái niệm cà phê. Chỉ vì không muốn uống theo cách kinh điển của những người sành cà phê, tay cầm tách cà phê nhỏ âm ấm rồi trầm ngâm trong cái mờ của sương sớm hay từng làn khói thuốc. Chẳng việc gì phải uống một cách ưu tư và người lớn như thế, cà phê với mình như cái thú vui nhỏ mỗi tối mà thiếu đi thì chỉ như ban nhạc thiếu trống, như bữa tiệc vui mà đứa bạn thân không đến. Nhưng những ngày này, uống cà phê lạnh chỉ khiến tay chân thêm quấn quýt vào nhau, chẳng còn cái nhiệt tình xem nên vừa uống vừa làm gì như mọi khi. Giờ ngồi đây và chỉ cà phê lạnh, và đâu đó cũng là một cái lạnh khó gọi tên. Thế rồi nghĩ mãi không ra, chỉ phát hiện được một điều rằng cà phê hôm nay không còn ngon nữa.

Cà phê cũng là cách kéo ngày dài hơn, cho những đêm bớt tẻ nhạt khi phải đi ngủ sớm. Nhưng đêm giờ chẳng cần cà phê cũng thật dài, dài chỉ vì giờ có đứa tha thiết ngủ thật sớm mà không làm được. Cà phê hoá ra thành cái chất thừa thãi làm tăng sự khó chịu bức bối trong những lần lăn hết tư thế này đến tư thế khác. Càng tỉnh táo càng nhận ra rằng cà phê hôm nay có cái gì đó thật khác,rất khác.

Uống cà phê, tim đập nhanh hơn. Những sự nhiệt tình cho một buổi tối không bao giờ tắt đi dù đó là một ngày mệt mỏi với đủ thứ tâm trạng và đủ thứ để mình phải vung vít sức lực. Nhưng giờ bỏ quên cho ngày trôi đi mà vẫn thấy có cái gì đó thật nặng nề kéo tuột trái tim. Một giọt cà phê biết đâu làm cho sự mong manh đó hoá thành hư không…Thế, cà phê lần nữa không còn như mọi khi.

Có khi thật thèm khóc thì uống cà phê vào, như cái mặn và cái đắng thường hay đi chung nên vừa gặp nhau là rủ nhau đi mất, cũng không vòi làm cái công việc vô ích đầy chất con gái đó nữa. Uống cà phê hoá ra giúp đứa con gái nam tính hơn, hay ít ra chỉ là trong cái hình thức như thế. Nhưng khi mà đứa con gái trở nên là đứa con gái không thể khác được thì cà phê hoá ra cũng vô nghĩa.

Cà phê đen như cái đêm lạnh không biết bao giờ mới thấy nắng ở bên kia cửa sổ. Cà phê nâu như cái sự không rõ ràng giữa đen và trắng, giữa đắng và ngọt, đúng như điều mà một đứa đang phải tìm mọi cách để tách bạch cái sự không rõ ràng ấy ra. Nhưng đã pha rồi, thì có bao giờ…

Cà phê hôm nay không còn ngon nữa. Và đôi khi viết hết một câu, người ta không biết nên đặt vào đó điều gì: dấu phẩy, dấu chấm phẩy, dấu chấm, hay là sự bỏ lửng …

Blog Yume

10.09.2014

Viết cho cô gái yêu cà phê...

Tôi đã nghiện cà phê cũng như việc tôi nghiện em mất rồi. Tôi mất ngủ vì cà phê nhiều đêm và chính em – người con gái khiến kẻ ham ngủ như tôi lại mất ngủ triền miên vì yêu.

Trong tiết trời cuối thu dịu mát, se se lạnh như thế này được ngồi cạnh một quán nhỏ, khẽ nhấp ngụm cà phê để vị đắng của thức hạt có mùi hương quyến rũ hòa trộn trong vị ngọt ngào thơm lừng của sữa như thấy lòng mình bớt chênh vênh thì thật tuyệt. Bất chợt nhìn từng giọt cà phê rơi thật chậm rồi lắng đọng dưới đáy cốc giữa sáng mai ẩm ướt hơi sương, phố xưa vẫn đông người lại qua và Thu vẫn đang nhích dần về phía xa. Nén tiếng thở dài vào tận sâu trong lồng ngực, nơi mà không ít lần trái tim từng đau đáu nhớ thương về người con gái ấy. Người con gái yêu cà phê…
Người ta bảo rằng uống cà phê vào mất ngủ nhiều lắm, và một khi đã nghiện cái thức uống đậm đà này thì khó mà dứt ra được. Có anh bạn vui tính còn tỉ tê “ Yêu cà phê cũng khó dứt như khi yêu một người con gái, đặc biệt là người con gái đó cũng yêu cà phê”. Tôi đã yêu, yêu rất nhiều, nhưng không phải yêu nhiều người mà là yêu một người quá nhiều. Và có thể nói rằng em đã khiến tôi mất ngủ vì yêu, người con gái mà mỗi lần nhắc đến vị cà phê lại đắng chát nơi đầu lưỡi, rất khó nuốt nhưng vẫn cố uống cho bằng được.
Viết cho cô gái yêu cà phê 1
Sáng sớm ở Hà Nội có lẽ là quãng thời gian mà vòng quay của chiếc đồng hồ dường như chậm rãi hơn, từng mái phố còn chập chờn trong giấc ngủ cuối thu thanh bình vội gượng mở mắt đón những tia nắng đầu tiên đang buông mình trên vô vàn tán lá. Em bảo rằng uống cà phê không dễ vì nó còn có mối liên hệ với tâm trạng người thưởng thức và mục đích của nó là gì, cũng giống như khi nhâm nhi tách trà đặc đầu đông. Phải để cho bàn tay đánh xoay vòng ly cà phê để từng giọt sánh lại, hương vị của nó chỉ khẽ khàng xông vào sống mũi, nhấp một ngụm, đừng vội để trôi tuột ngay xuống cổ họng mà phải từ từ để cà phê tan chảy ngay đầu lưỡi. Cà phê đắng mới là cà phê ngon, và người thưởng thức thích cái đắng đó mới gọi là người mê cà phê…
Tôi không thích vị đắng của cà phê nhưng từ khi yêu em, chẳng hiểu sao cái hương vị này lại khiến tôi mê mẩn và thành thói quen trong thời gian dài. Thực sự uống cà phê không hề dễ với tôi, và điều này đúng với việc yêu em là một thử thách rất lớn với con tim thích khám phá này…
Tôi đã nghiện cà phê cũng như việc tôi nghiện em mất rồi. Tôi mất ngủ vì cà phê nhiều đêm và chính em – người con gái khiến kẻ ham ngủ như tôi lại mất ngủ triền miên vì yêu.
Người con gái yêu cà phê – người con gái mỗi lần tiết trời se lạnh những ngày cuối thu đầu đông chạm vào nỗi nhớ từ những ngày đã trôi đi rất xa ấy trái tim tôi lại thổn thức khi nhớ về em. Cà phê vẫn còn đọng lại trong li, đặc quánh, đen ngòm nhưng nguội lạnh và không còn đắng chát. Đơn giản và vì tôi chỉ trân trân nhìn từng giọt rơi xuống và đọng lại mãi dưới đáy mà không nhấp thêm ngụm nào. Tôi không thích uống cà phê một mình, nhưng cô gái đó lại thích ngồi một góc uống cà phê, sống cuộc sống của riêng em. Vì thế tôi và em sẽ mãi mãi đi trên hai con đường thẳng song song, nhìn thấy nhau, có thể mỉm cười với nhau nhưng mãi mãi chẳng thể chạm vào nhau.
Thu sắp sang ngang, gió bay về trời và rồi đông sẽ lững thững bước tới. Thèm được nhấp một ngụm cà phê ấm nóng, xuýt xoa đôi tay và lắng nghe phố hát khúc tình ca những ngày không em…
Phong Linh - Guu.vn


10.08.2014

Khám phá Nhà dài truyền thống của người Êđê

2

Nhà dài truyền thống của người Êđê, Đắk Lắk là một phức hợp không gian kiến ​​trúc độc đáo, phản ánh đặc điểm của cuộc sống hàng ngày, tôn giáo - tâm linh, một sáng tạo của các ấn phẩm văn hóa vật chất vô cùng ấn tượng.
(Chuyên trang Dân tộc Việt) - Theo quan niệm cổ truyền người Ê-đê, nhà dài là nơi chung sống của đại gia đình theo chế độ mẫu hệ. Ngôi nhà thường xuyên được nối dài mỗi khi một thành viên nữ trong đại gia đình xây dựng gia thất. Người con trai lấy vợ sẽ đến ở nhà vợ và không có quyền hành gì.
Nhà dài truyền thống của người Ê Đê
Thông thường ngôi nhà dài của đồng bào dân tộc Ê-đê có từ 7 đếm 9 cặp vợ chồng chung sống. Trong ngôi nhà dài truyền thống các giá trị điêu khắc, trang trí, tạo hình đều phỏng theo mô típ chế độ mẫu hệ, tín ngưỡng phồn thực.
Không gian nhà dài bố trí ghế Kpan ngồi đánh chiêng, bếp lửa sinh hoạt; bài trí các sản vật trên rừng dưới nước thể hiện sự giàu có: chiêng, ché, sừng trâu, ba ba, kỳ đà, rau dớn…
Nguyên vật liệu để dựng nên ngôi nhà dài truyền thống của người Ê-đê chủ yếu bằng gỗ, tre, nứa, mái tranh. Kết cấu của nhà là cột kèo bằng gỗ tốt có độ bền cao. Nhà được thưng vách và lót sàn bằng phên nứa, mái lợp cỏ tranh, đỉnh mái cách sàn nhà khoảng 4 - 5m, lòng nhà rộng khoảng 4,5m - 5,5m, ngôi nhà tọa lạc hướng Bắc - Nam.

Bên trong nhà dài truyền thống của dân tộc Ê Đê
Bố cục nhà dài chia làm 2 phần: nửa phía trước gọi là “Gah” chứa các vật dụng như: ghế chủ, ghế khách, bếp chủ, ghế dài Kpan, cồng chiêng và là nơi tiếp khách, sinh hoạt chung trong gia đình. Nửa phía sau là “Ôk” là chỗ ở của các đôi vợ chồng, đặt bếp nấu ăn chung.
Mái nhà được lợp bằng cỏ tranh rất dày (nay có thể lợp bằng ngói), vách và sàn nhà ghép bằng phên thân cây nứa bổ đôi đập giập. Các thanh đòn tay của mái nhà hầu hết được đẽo bằng tay từ những thân gỗ nguyên cây dài cả chục mét. Vì vậy, dựa vào số lần nối đòn tay, người ta có thể biết ngôi nhà đó đã được nối dài bao nhiêu lần. Và thông thường, mỗi lần người Ê Đê nối dài thêm nhà là khi trong nhà có một thành viên nữ xây dựng gia thất.
Từ xa xưa, chiếc cầu thang là niềm tự hào của gia đình và cộng đồng. Nó là vật có hình khối cân đối làm bằng gỗ, có các bậc thang được đẽo vát nối tiếp nhau từ dưới đất lên đến sàn nhà. Mặt phẳng của các bậc thang thường nghiêng về bên trong và số bậc thang bao giờ cũng mang số lẻ, vì đây là con số lí tưởng theo quan niệm của người Ê Đê. Đáng chú ý, mỗi ngôi nhà dài bao giờ cũng có hai cầu thang, một dành cho khách và một dành cho người nhà khi lên xuống.
Khi đến với nhà dài của đồng bào dân tộc Êđê, du khách không chỉ được chiêm ngưỡng vẻ đẹp của những ngôi nhà dài nổi tiếng, mà còn được khám phá và trải nghiệm một không gian văn hóa rất đặc trưng của đồng bào nơi đây.
Trước nguy cơ nhà dài truyền thống của người Êđê ngày bị mai một, Buôn Akô Dhông nằm ngay trung tâm thành phố Buôn Ma Thuột đã có cách bảo tồn các ngôi nhà dài truyền thống của đồng bào Êđê khá độc đáo. Đó là, già làng Ama H’rin đã phối hợp với chính quyền địa phương tổ chức họp buôn làng, ai có nhu cầu làm nhà ở mới theo kiểu nhà đồng bào Kinh (không phải nhà sàn dài truyền thống) chỉ được làm sau các ngôi nhà dài sàn truyền thống. Nếu hộ gia đình nào không chấp hành, buôn làng phạt và buộc phải tháo dỡ.
Nhờ vậy, hiện nay, buôn Akô Dhông vẫn giữ được 53 ngôi nhà sàn dài truyền thống của đồng đồng Êđê. Hiện nay, buôn Akô Dhông đã trở thành điểm du lịch hấp dẫn của khách trong và ngoài nước. Tuy nhiên, phần lớn các ngôi nhà sàn dài truyền thống này đang ngày một xuống cấp. Thiết nghĩ, nếu không được quan tâm bảo tồn sớm, khoảng vài chục năm nữa, nhà dài của đồng bào Êđê chỉ còn là ký ức.

9.30.2014

Nét đẹp Tây Nguyên: Văn hóa cồng chiêng của người Ê Đê - Buôn Mê Thuột

2
Để định hướng đầu tư cần phải hiểu về con người,nền văn hóa của miền đất ấy. Đắc Lắk là nơi hội tụ của 46 dân tộc anh em của tổ quốc Việt Nam. Trong đó đông nhất là đồng bào dân tộc Ê Đê với truyền thống mẫu hệ độc đáo (thông tin chi tiết có thể tìm ở các trang của chính quyền Đắk Lắk). Khi đoàn đại biểu của BAOOV-US tới thăm được đồng bào đón tiếp hết sức nồng hậu. Thế giới sẽ được biết thêm về văn hóa đón khách tại nhà dài của bà con Ê Đê với nhịp cồng chiêng rộn rã. Cồng chiêng Ban Mê Thuột đã trở thành di sản văn hóa phi vật thể được quốc tế công nhận.
Bạn sẽ được mời uống rượu cần men say nồng nàn, được tận hưởng những vũ điệu tây nguyên của các tiên nữ Ê Đê khiến bạn tưởng mình lạc vô chốn bồng lai tiên cảnh. Và đặc biệt khi giọng ca hùng tráng của Rock Ê Đê do chính ca sĩ sinh ra bởi rừng núi Ê Đê vang lên du khách sẽ thực sự bị đốt cháy, để nhận ra cái chất sống bào hùng của con người Ban Mê Thuột đã thực sự xâm lấn và chế ngự tâm hồn, người Ban Mê luôn tự hào về những giọng ca của con em mình: như nghệ sĩ nhân dân Y Moan , Y Jack... Thiết nghĩ nếu đầu tư phát triển đồng thời đi đôi với bảo tồn nét văn hóa độc đáo này cách bền vũng ngành du lịch của Đắk Lắk sẽ được chắp cánh bay, và bay xa góp phần làm giàu cho cho vùng đất này. 
Di sản cồng chiêng Tây Nguyên được xếp hạng di sản văn hóa phi vật thể của thế giới
Đến với Đắk Lắk - Ban Mê mà chưa uống rượu cần do các mẹ, các em tự tay mủ men dành mời khách thì là chưa thực lòng và thể bước vào ánh sáng của truyền thuyết Tây Nguyên.
Chủ tịch BAOOV-US, ông David Hồ Huy nối cần cùng đồng bào, và như ông đã là anh em của người Ê Đê - Ban Mê Thuột.
Giám đốc điều hành Võ Thị Thanh Tuyền của BAOOVUS tiếp tục nối cần
Nếu người miền Bắc có câu : yêu nhau cởi áo cho nhau thì với đồng bào Ê Đê Đắk Lắk : yêu nhau hãy mặc áo này, sợi gai em dệt , sợi này nhớ thương. Lãnh đạo tỉnh Đắk Lắk tặng áo truyền thống của đồng bào Ê Đê cho lãnh đạo BAOOV-US.
Vòng tay cầu duyên trao nhau, một nét đẹp rất lãng mạn của người Ê Đê - Ban Mê Thuột.
Lãnh đạo tỉnh Đắk Lắk và BAOOVUS trong cùng màu áo, cùng nối vòng tay.
Ban Mê có nắng, Ban Mê có gió, Ban Mê đánh thức niềm đam mê của các doanh nhân bằng tiếng cồng chiêng rộn rã, tiếng cồng chiêng huyền thoại trong trường ca Đam San có thể gọi được cả mặt trời thức dậy.
Âm nhạc Ê Đê , rock Ê Đê , chỉ nơi Ban Mê du khách mới được thưởng thức
Già làng Ban Mê tươi cười chúc phúc và giới thiệu cho du khách về cồng chiêng Tây Nguyên đã có từ cổ xưa , thế hệ mai kia hậu sinh sẽ hạnh phúc khi biết về cội nguồn - lịch sữ một vùng đất, một dân tộc.
Giọng ca trầm hùng của nghệ sỹ Y JACK em ruột cố nghệ sĩ nhân dân YMOAN - Y Jack đã đặt cho mình sứ mệnh đưa hình ảnh của quê hương mình, dân tộc mình ra thế giới qua lời ca tiếng hát.
TIN ẢNH: NGUYỄN THỊ THU HƯƠNG
Nguồn: http://baoovus.com/

9.21.2014

40 Bài học VÔ GIÁ mà cuộc sống dạy bạn

Bạn đã bao giờ mệt mỏi về việc phải tập hợp những bài học trong cuộc sống qua nhiều năm. Đó quả thực là một bài thực hành thú vị cho bất kỳ mỗi chúng ta tự khám phá. 

Hãy cùng trải nghiệm 40 bài học quý giá dưới đây do trang Advancedlifeskills tổng hợp, đây hẳn sẽ là hành trang hữu ích cho bạn trên quãng đường hành trình mang tên " Cuộc Sống ".

1. Cuộc sống không hề công bằng, bạn phải chấp nhận điều đó.
2. Khi mà bạn vẫn còn nghi ngờ, hãy luôn đặt ra câu hỏi.
3. Cuộc sống rất ngắn, chính vì thế bạn đừng phí thời gian để ghét một ai đó.
4. Đừng bao giờ khiến bản thân bạn trở nên quá đa nghi.
5. Hãy biết tiết kiệm tiền hàng tháng.
6. Bọn không phải là người chiến thắng trong mọi cuộc cãi vã, chỉ là việc đồng ý hay không đồng ý mà thôi.
7. Hãy khóc trước mặt một người mà bạn thực sự tin tưởng, điều này giúp bạn hàn gắn vết thương nhanh hơn là việc khóc một mình.
8. Thật không tốt khi bạn tức giận và đổ tội cho cuộc sống, cho Tạo Hóa. Hãy tự ngồi lại và suy ngẫm.
9. Hãy tiêu dùng một cách hợp lý để khi về hưu bạn sẽ có một khoản dưỡng già.
10. Hãy để quá khứ ngủ trong yên bình bởi nếu bạn có nhắc lại thì nó cũng không thay đổi được gì, đồng thời cũng không giúp ích mấy cho hiện tại.
11. Khóc trước mặt con cái bạn, điều này hết sức bình thường
12. Đừng so sánh cuộc sống của mình với người khác. 
Bởi bạn không thể biết được cuộc hành trình tương lai của họ sẽ ra sao?
13. Nếu bạn có một mối quan hệ luôn phải giữ bí mật, tốt hơn hết bạn không nên duy trì nó.
14. Mọi thứ đều có thể thay đổi chỉ sau một cái chớp mắt.
15. Cuộc sống không chỉ có những bữa tiệc. Hãy cho mình sống bận rộn với công việc hoặc một niềm đam mê, sở thích nào đó.
16. Cuộc sống không chia thành những học kỳ và bạn không có kỳ nghỉ hè.
17. Một người viết văn luôn sáng tác. Nếu bạn muốn thành một nhà văn, hãy luôn học cách viết.
18. Khi một điều gì đó tới với cuộc sống của bạn, đừng hỏi tại sao mà hãy tận hưởng nó.
19. Không bao giờ là quá muộn để có một tuổi thơ hạnh phúc. Nhưng để có được điều đó lần nữa, tất cả đều phụ thuộc vào bạn.
20. Hãy đốt cháy những ngọn nến, mặc những bộ quần áo bạn thích... 
Đừng để dành nó cho một dịp đặc biệt nào cả bởi hôm nay đã là một ngày đặc biệt rồi.
21. Bạn không hoàn hảo và cũng không cần phải tỏ ra bạn là người hoàn hảo.
22. Hãy mạnh dạn khẳng định cái “tôi” của mình một cách lành mạnh.
23. Không ai có thể khiến bạn hạnh phúc, ngoại trừ chính bạn.
24. Bất cứ điều gì mọi người nghĩ về bạn, tất cả đều không có trong từ điển sống của bạn.
25. Dù hiện tại của bạn có tốt hay là xấu, điều đó sẽ thay đổi
26. Công việc sẽ không giúp đỡ khi bạn bị ốm, chỉ có gia đình và bạn bè mới quan tâm tới bạn. Hãy luôn để ý tới họ.
27. Bạn nghĩ thế nào không quan trọng , chỉ có những điều bạn đang làm sẽ cho bạn biết mình là ai.
28. Bạn có thể chơi thể thao giỏi nhưng chưa chắc đã trở thành tuyển thủ quốc gia.
29. Không có công việc hợp pháp nào là hèn kém. Chỉ có người ngồi không rồi mới đáng xấu hổ.
30. Hãy có tham vọng nhưng đừng thất vọng.
31. Những gì chiếu trong tivi không giống ngoài đời.
32. Hãy quan tâm đến đời sống tình dục thật an toàn
33. Đừng đổ lỗi cho người khác vì những quyết định của bạn.
34. Bạn không bất tử.
35. Lòng bao dung, sự tha thứ luôn là yếu tố cần thiết trong cuộc sống.
36. Đừng quên nói lời cảm ơn.
37. Hãy biết cách từ bỏ những thứ không có lợi ích trong cuộc sống của bạn và nghiêm khắc hơn với bản thân.
38. Không có thứ gì có thể " Giết Chết " được bạn, mỗi lần vấp ngã sẽ khiến bạn mạnh mẽ hơn.
39. Hãy tin vào những điều kỳ diệu.
40. Hãy ra ngoài sau mỗi giờ học tập, làm việc, có thể bạn sẽ khám phá ra nhiều điều ý nghĩa trong cuộc sống.

9.19.2014

Những ngôn ngữ cơ thể tuyệt đối cần tránh khi giao tiếp

1. Các vật dụng chung quanh cơ thể của bạn: 
Các vật dụng ở phía trước bạn như tách cà phê, laptop, túi xách vv… có thể cho thấy sự nhút nhát và ý kháng cự của bạn đang ẩn đằng sau các vật dụng đó, trong một nỗ lực tách mình khỏi những người khác. Vì thế, thay vì để các vật dụng ở phía trước mặt của bạn, ngăn cách với người khác, bạn nên mang theo bên cạnh hoặc để dịch sang một bên bất cứ khi nào có thể. 

2. Xem đồng hồ, ngắm móng tay của bạn: 

Không nên nhìn đồng hồ khi bạn đang nói chuyện với một ai đó. Tương tự như vậy, hoàn toàn tránh những hành động như “ngắm nghía” móng tay của bạn. 


3. Không trực tiếp đối mặt với những người mà bạn đang nói: 

Điều này cho thấy một mức độ khó chịu hoặc thiếu quan tâm. Khi chúng ta vui vẻ tham gia vào một cuộc hội thoại, chúng ta phải đối mặt với những người đang nói chuyện với bàn chân và thân của chúng ta đối mặt trực tiếp về phía trước. Khi chúng ta cảm thấy không chắc chắn về người khác, hoặc không hoàn toàn muốn hội thoại, chúng ta có xu hướng để góc bàn chân và thân sang một bên. Vì thế, đối mặt trực tiếp về phía trước trong một cuộc hội thoại để cho ra ấn tượng rằng bạn đang thực sự quan tâm đến những gì người khác nói. 


4. Xoa xoa cằm của bạn trong khi nhìn ai đó:

"Tôi đang đánh giá quý vị…!" Mọi người thường xoa cằm trong việc ra quyết định. Vì vậy, nếu bạn nhìn vào một người nào đó trong khi bạn đang xoa cằm của bạn, họ có thể cho rằng bạn đang đánh giá về họ, đang phán xét họ. 


5. Thu hẹp mắt của bạn:

Nếu bạn muốn cho ai đó ấn tượng rằng bạn không thích họ (hoặc những ý tưởng của họ), bạn thu hẹp mắt khi nhìn vào họ. Một số người mắc phải sai lầm là thu hẹp mắt của họ trong một cuộc trò chuyện như một phản xạ của sự suy nghĩ cao siêu. Đừng gửi cho mọi người thông điệp sai... không thu hẹp mắt của bạn.


6. Quá áp sát: 

Điều này chỉ khiến mọi người cảm thấy khó chịu (trừ sự thân mật). Khoảng cách giữa hai người khi trò chuyện cho thấy bạn tôn trọng không gian riêng tư của họ như thế nào. Khi đứng quá gần, họ sẽ cảm thấy bị lấn át và tỏ ra không dễ chịu. Bởi vậy, một khoảng cách hợp lý giữa hai người sẽ tạo nên sự hài hoà, thoải mái trong buổi nói chuyện. 


7. Nhìn xuống khi giao tiếp: 

Thông thường là tỏ ra không quan tâm. Đôi khi nó thậm chí còn xem như là một dấu hiệu của kiêu ngạo. Nếu bạn liếc xuống quần áo của bạn trong một cuộc hội thoại, đặc biệt là kết hợp với tìm kiếm gì đó phía dưới, hầu hết mọi người sẽ cho rằng bạn không chấp nhận ý tưởng của họ và cảm thấy khó chịu. Vì thế, luôn nhìn thẳng về phía trước và giao tiếp ánh mắt khi bạn gặp một ai đó quen biết. Tư thế là dấu hiệu thể hiện trực tiếp của sự tự tin và bình tĩnh của bạn. 


8. Sờ, chạm vào mặt trong cuộc hội thoại:

Chạm vào mặt, đặc biệt là trên mũi, thường được hiểu là một dấu hiệu của sự lừa dối. Ngoài ra, bao che miệng là một cử chỉ phổ biến bị cho là đang nói dối. Vì thế, luôn giữ tay ra khỏi khuôn mặt của bạn khi bạn đang nói. 


9. Nụ cười giả tạo:

Một dấu hiệu thường thấy trên mặt của sự lừa dối. Một nụ cười chân thật có nếp nhăn ở các góc của mắt và thay đổi sự biểu hiện của cả khuôn mặt. Trong khi nụ cười giả chỉ liên quan đến miệng và môi. Thật dễ dàng để phân biệt giữa hai. Vì thế, không nên ép mình vào nụ cười giả... trừ khi bạn chụp ảnh. 


10. Gãi đầu, gãi cổ: 

Một dấu hiệu điển hình của sự nghi ngờ và không chắc chắn. Nó cũng có thể được hiểu là một dấu hiệu của sự áy náy, muốn từ chối. Cố gắng giữ bàn tay của bạn ra khỏi đầu của bạn khi bạn đang giao tiếp với người khác.


11. Không nên khoanh tay:

Khoanh tay trước ngực như thể bạn đang trong tư thế tự vệ. Nó gửi thông điệp rằng bạn đang bị đe dọa hay không được thoải mái và muốn kết thúc cuộc giao tiếp, hay bạn không đồng tình những gì người ta đang nói. 



12. Nhấp nháy đôi mắt: 

Một dấu hiệu rõ ràng của sự lo lắng. Một số người bắt đầu nhấp nháy đôi mắt của họ nhiều và nhanh (kết hợp với một nhịp tim tăng lên) khi họ cản thấy không tốt. Vì hầu hết mọi người thường quan sát đôi mắt, nên nó sẽ trở thành rõ ràng ngay lập tức. Vì thế, phải hiểu thói quen nhấp nháy của bạn khi bạn đang lo lắng, đặc biệt là nếu một người nào đó nhìn bạn từ khoảng cách gần. 


13. Duy trì giao tiếp mắt: 

Liên tục duy trì giao tiếp mắt cho thấy là biểu hiện của sự trung thực và đáng tin cậy. Tuy nhiên nhìn chằm chằm sẽ được hiểu như là bực tức hoặc hợm hĩnh. Không nên nhìn chằm chằm vào người khác quá lâu, sẽ khiến họ cảm thấy không thoải mái và cảm giác như bạn đang áp bức họ. Ngoài ra, tránh tỏ ra bồn chồn và tuyệt đối tránh ngáp vặt. 


14. Cử động hoặc lắc lư cơ thể quá nhiều:

Trọng lượng cơ thể liên tục chuyển dịch từ chân này đến chân kia. Đây là một cử chỉ thường thấy khó chịu về thể chất và tâm thần. Người khác có thể thấy điều này và cho rằng bạn đã sẵn sàng từ bỏ cuộc đàm thoại hoặc nghĩ bạn đang sốt ruột về điều gì đó, muốn nói nhanh cho xong. Vì thế, không thay đổi chân của bạn xung quanh nhiều lần liên tục.


Ngôn ngữ cử chỉ phải được sử dụng một cách tế nhị và bài bản ngay từ khi bắt đầu mọi cuộc giao tiếp. Nếu thực hiện đúng, nó sẽ giúp bạn tiết kiệm thời gian và hạn chế những xung đột không đáng có. Trong thực tế, nghệ thuật sử dụng ngôn ngữ cơ thể chỉ thông qua những biểu hiện rất đơn giản, nhưng đòi hỏi mỗi người phải tinh tế, khéo léo, quan sát thái độ và hành vi của đối phương và điều chỉnh cử chỉ, hành động của mình một cách hợp lý. Tránh những điều có thể khiến người khác hiểu sai về mình trong giao tiếp.



(hoclamgiau)

9.12.2014

4 QUY TẮC TÂM LINH CỦA NGƯỜI ẤN ĐỘ

1. Quy tắc đầu tiên: “Bất cứ người nào bạn gặp cũng đúng là người mà bạn cần gặp”
Điều này có nghĩa rằng không ai xuất hiện trong cuộc đời chúng ta một cách tình cờ. Mỗi người xung quanh chúng ta, bất cứ ai chúng ta giao lưu, gặp gỡ đều đại diện cho một điều gì đó, có thể là để dạy chúng ta điều gì đó hoặc giúp chúng ta cải thiện tình hình hiện tại. Vì vậy, hãy tôn trọng và coi trọng những người mà chúng ta gặp gỡ!
2. Quy tắc thứ hai: “Bất cứ điều gì xảy thì đó chính là điều nên xảy ra”
Không có điều gì tuyệt đối, không có điều gì chúng ta trải nghiệm lại nên khác đi cả. Thậm chí cả với những điều nhỏ nhặt ít quan trọng nhất. Không có: “Nếu như tôi đã làm điều đó khác đi…, thì nó hẳn đã khác đi. “
Những gì đã xảy ra chính là những gì nên xảy ra và phải xảy ra giúp chúng ta có thêm bài học để tiến về phía trước. Bất kỳ tình huống nào trong cuộc đời mà chúng ta đối mặt đều tuyệt đối hoàn hảo, thậm chí cả khi nó thách thức sự hiểu biết và bản ngã của chúng ta.
3. Quy tắc thứ ba: “Trong mỗi khoảnh khắc, mọi sự đều bắt đầu vào đúng thời điểm”
Mọi thứ bắt đầu vào đúng thời điểm, không sớm hơn hay muộn hơn.
Khi chúng ta sẵn sàng cho nó, cho điều gì đó mới mẻ trong cuộc đời mình, thì nó sẽ có đó, sẵn sàng để bắt đầu.

4. Quy tắc thứ tư: “Những gì đã qua, cho qua”

Quy tắc này rất đơn giản. Khi điều gì đó trong cuộc sống của chúng ta kết thúc, thì có nghĩa là nó đã giúp ích xong cho sự tiến hoá của chúng ta. Đó là lý do tại sao, để làm phong phú thêm trải nghiệm của mình, tốt hơn hết là chúng ta hãy buông bỏ và tiếp tục cuộc hành trình.
(ST)