Hiển thị các bài đăng có nhãn TẢN MẠN CAFÉ. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn TẢN MẠN CAFÉ. Hiển thị tất cả bài đăng

5.31.2015

Cà phê muối

Chàng trai gặp cô gái ở một buổi tiệc.
Cô rất xinh đẹp, quyến rũ và đến hơn nửa số người trong buổi tiệc đều để ý đến cô. Trong khi chàng trai chỉ là một người rất bình thường, không ai buồn nhìn tới. Cuối cùng, khi buổi tiệc gần kết thúc, chàng trai ngượng ngập mời cô gái uống cà phê với mình. Cô gái rất ngạc nhiên, nhưng vì lời mời quá lịch sự nên cô đồng ý.
Họ ngồi ở một chiếc bàn nhỏ trong góc phòng tiệc, nhưng chàng trai quá lo lắng, mãi không nói được lời nào, làm cho cô gái cũng cảm thấy bất tiện. Bỗng nhiên, chàng trai gọi người phục vụ:
– Xin cho tôi ít muối để tôi cho vào cà phê!
Mọi người đứng xung quanh đều hết sức ngạc nhiên và nhìn chăm chăm vào chàng trai. Chàng trai đỏ mặt nhưng vẫn múc một thìa muối cho vào cốc cà phê và uống.
Cô gái tò mò:
– Sao anh có sở thích kỳ quặc thế?
– Khi tôi còn nhỏ, tôi sống gần biển – Chàng trai giải thích – Khi chơi ở biển, tôi có thể cảm thấy vị mặn của nước, giống như cà phê cho muối vào vậy! Nên bây giờ, mỗi khi tôi uống cà phê với muối, tôi lại nhớ tới tuổi thơ và quê hương của mình.
Cô gái thật sự cảm động. Một người đàn ông yêu nơi mình sinh ra thì chắc chắn sẽ yêu gia đình và có trách nhiệm với gia đình của mình. Nên cô gái bắt đầu nói chuyện cởi mở hơn, về nơi cô sinh ra, về gia đình… Trước khi ra về, họ hẹn nhau một buổi gặp tiếp theo…
Qua những lần gặp gỡ, cô gái thấy chàng trai quả là một người lý tưởng: rất tốt bụng, biết quan tâm… Và cô đã tìm được người đàn ông của mình nhờ cốc cà phê muối.
Câu chuyện đến đây vẫn là có hậu vì “công chúa” đã tìm được “hoàng tử”, và họ cưới nhau, sống hạnh phúc.
Mỗi buổi sáng, cô gái đều pha cho chàng trai – nay đã là chồng cô – một cốc cà phê với một thìa muối. Và cô biết rằng chồng cô rất thích như vậy. Suốt 50 năm kể từ ngày họ cưới nhau, bao giờ người chồng cũng uống cốc cà phê muối và cảm ơn vợ đã pha cho mình cốc cà phê ngon đến thế.
Sau 50 năm, người chồng bị bệnh và qua đời, để lại cho người vợ một bức thư:
“Gửi vợ của anh!
Xin em tha thứ cho lời nói dối suốt cả cuộc đời của anh. Đó là lời nói dối duy nhất – về cốc cà phê muối. Em có nhớ lần đầu tiên anh mời em uống cà phê không? Lúc đó, anh đã quá lo lắng, anh định hỏi xin ít đường nhưng anh lại nói nhầm thành muối. Anh cũng quá lúng túng nên không thể thay đổi được đành phải tiếp tục lấy muối cho vào cốc cà phê và bịa ra câu chuyện về tuổi thơ ở gần biển để được nói chuyện với em. Anh đã định nói thật với em rất nhiều lần nhưng rồi anh sợ em sẽ không tha thứ cho anh. Và anh đã tự hứa với mình sẽ không bao giờ mói dối em một lời nào nữa, để chuộc lại lời nói dối ban đầu.
Bây giờ anh đã đi thật xa rồi, nên anh sẽ nói sự thật với em. Anh không thích và phê muối, nhưng mỗi sáng được uống cốc cà phê muối từ ngày cưới em, anh chưa bao giờ cảm thấy hối tiếc vì mình đã phải uống cả. Nếu anh có thể làm lại từ đầu, anh vẫn sẽ làm như thế để có được em, và anh sẽ uống cà phê muối cả cuộc đời”.
Khi người vợ đọc xong lá thư cũng là khi lá thư trong tay bà ướt đẫm nước mắt.
Nếu bạn hỏi người vợ rằng: “Cà phê muối có vị thế nào?”, chắc chắn bà sẽ trả lời: “Ngọt lắm"

ST

5.29.2015

Ly Café Nguội

Một li cafe nóng, để vị đắng tan dần trong miệng âm ấm, dìu dịu. Chút ngầy ngậy của sữa hay thanh thanh của đường…tất cả cùng hương thơm lẫn vào niềm thích thú.

Một cốc cafe đá, cái đắng như se lại, cái ngọt như sâu hơn, lành lạnh , giá giá…vài viên đá lanh canh nơi thành cốc, một chút bọt thật mềm. Mùi hương cũng dồn nén để nhấp ngụm thật nhỏ nó mới lan toả nhẹ nhàng.

Ấy là cái thú của uống cafe.

Bạn có thể uống nóng hay uống lạnh chắc hẳn không muốn uống cafe nguội bao giờ, khi mùi hương nhạt nhẽo, cái đắng chuyển sang vô duyên, uống vào chôi chối, cái ngọt thật tội tình…

Đấy cùng là cách chúng ta yêu !

Có thể nồng nàn mỗi giây mỗi phút, có thể như chết vì nhau, có thể tan cả đất trời, quên đi ngày tháng.Là dịu dàng, nồng ấm , là nhớ mong cồn cào, là khát khao chờ đợi , là sống để biết yêu và yêu để thấy mình tái sinh tồn tại, có thể là đau đớn nhưng vẫn thấy mình cháy bỏng đam mê, là trong vô thường thấy mình không vô vị…Như một li cafe thật nóng

Và khi không còn yêu, đó là giải thoát, đó là kỉ niệm như ai cùng mang trên mình tiểu sử, như cái đã qua chẳng trách oán giận hờn. Có thể bước qua thản nhiên như người dưng xa lạ ấy cũng bởi vì khi còn yêu đã giành hết cho nhau…Như một li cafe đá ít sữa ít đường

Nhưng không thể là thứ tình yêu cẩm chừng, thoi thóp, nhạt nhoà. Bỏ thì tiếc mang theo chẳng hứng thú gì. Chỉ là đôi dép quen chân ngại thay đôi khác, chỉ là cái áo quen mặc dù không thích nhưng vẫn khoác lên theo quán tính thói quen…Một li cafe ngội, cái đắng ngọt lắng xuống, một lớp nước loãng toẹt bên trên, khuâý mãi không còn hương vị…

Vậy nhé

Hâm nóng ly cafe của bạn bằng thật nhiều nồng nàn !
Để lại và ra đi !
Đừng tiếc một cốc cafe nguội !

ST

5.28.2015

Cafe – Sữa – Đá

Café

Café yêu Sữa, cái yêu say đắm, lắng đọng và cô đặc như chính nó. Nó ngắm nghiá Sữa, luôn thầm nhủ: “Ôi nàng mới ngọt ngào, sóng sánh làm sao. Có nàng, ta sẽ bớt đắng hơn, ta và nàng sẽ hòa quyện vào nhau, tạo nên hương vị cho nhau, vị đắng của ta sẽ hòa tan cùng vị ngọt của nàng. Ta và nàng sẽ thưởng thức thứ tình yêu hòan hảo ấy. Màu da đen nhẻm của ta sẽ được lớp áo vàng óng của nàng che phủ, tạo nên một màu nâu đẹp dẽ, hòan hảo. Ôi ước chi nàng là của ta.”

Café yêu Sữa bao nhiêu, thì ghét Nước đá bấy nhiêu, nó thường lánh xa Nước đá, và thường chửi rủa chàng Nước đá tội nghiệp: “Ôi thứ quái vật băng giá ghê tởm kia, ngươi làm ta tan chảy, làm vị đắng tuyệt vời của ta cứ tan dần tan dần cho đến khi ta lạt nhách. Ngươi chẳng mảy may có chút lòng thương, ngươi làm nàng Sữa từ sóng sánh ánh vàng chuyển sang trắng nhợt nhạt và bỏng bẻo. Ôi vì sao trên đời lại có thứ quái vật lạnh lùng như ngươi.”

Sữa

Sữa ghét Café, nàng thường tìm cách tránh mặt Cafe, nàng cho rằng Café làm cho màu da nàng không đẹp nữa, nàng vốn đã ghét màu áo vàng óng ánh của mình, thế mà Café còn làm cho nàng trở nên nâu xỉn, và làm đắng nàng, nàng thì ngọt, và nàng không thích hòa tan cái vị ngọt của mình vào vị đắng của Café.

Sữa yêu Nước đá, Sữa thường bảo với chàng Nước đá: “Ôi chàng mới tuyệt vời làm sao, chàng làm cho em tan chảy ra, hòa tan với chàng, làm cho em mát lạnh, làm làn da em trở nên trắng trẻo như thể em đi tắm trắng (ôi công nghệ làm đẹp). Chàng làm cho vị ngọt của em trở nên dịu hơn, dễ thưởng thứ hơn.”

Nước đá

Chàng Nước đá lạnh lùng chẳng yêu cũng chẳng ghét nàng Sữa, cũng chẳng rỗi hơi đi căm thù lại cậu Café. Bởi cậu biết, có yêu ghét nhau thế nào, rồi cũng có ngày 3 chúng ta sống chung. Cuộc đời là thế mà, có đắng, có ngọt và có lạnh lùng. Chàng cũng muốn nói cho nàng Sữa và cậu Café biết, nhưng bản tính chàng nó lạnh lùng thế, hơn nữa, chàng nghĩ “ Thế nào chả có lúc hai kẻ dở hơi ấy nghĩ ra, thôi thì để họ tự nhận ra tốt hơn là bị mình dạy bảo”

Và khách vào nhà, cô bé con xinh xinh chạy ra chào lễ phép, ba cô bé hỏi ông khách muốn uống gì? Ông khách trả lời ngắn gọn : “Café Sữa Đá” Ba cô bé nhìn cô bé trìu mến: “Vào làm cho chú ấy một ly Café Sữa Đá con à”. Cô bé dạ một tiếng rõ to rồi nhảy chân sáo vào bếp, miệng hát vang, lâu lắm rồi – từ ngày mua hộp Café và hộp Sữa mới – mới lại có khách muốn uống Café Sữa Đá.

ST

4.30.2015

Trà đạo, tửu đạo, sao không cafe đạo?

Mai sau người ta chắc sẽ còn sáng chế ra không biết cơ man nào là đồ uống. Nhưng có thể nào thay thế được ba thứ đã gắn bó với con người từ thủa hoang sơ. Ấy là rượu, trà và cà phê. Người ta bảo sau khi tìm ra lửa, soi tỏ đường cho con người thoát khỏi cầm thú, thì việc làm ra rượu là cách khôn ngoan cất giấu, ủ giữ sức lửa âm ỉ dưới làn nước trong vắt. Rượu là lòng, lửa là đời. Vui có chén rượu, buồn cũng tìm đến rượu. Trà lại là tinh chất của đất trời, dồn tụ lại dâng lên từng búp lá. Nước xanh trong như mắt vịt, hơi nóng bảng lảng như sương khói. Chén trà dưỡng tâm và tĩnh trí. Chè tam rượu tứ. Quanh chén trà, ly rượu phải có bạn hiền, những người đồng cảm, đồng điệu chia sẻ niềm vui, nỗi buồn và ngẫm sự đời. Trà cô đọng thành một triết lý và kết nên trà đạo.

Riêng cà phê thì nép vào một góc khuất. Từ thủa cà phê theo chân người Pháp mà sang ta, tưởng đâu chỉ dành cho người giàu, kẻ sang. Hoá ra cà phê ” tan” ngay vào đời sống bình dân. Người Hà Nội, người Sài Gòn và người lục tỉnh mới chỉ biết thưởng thức đồ uống đặc Tây ấy bằng vợt. Tức là một lúc có thể pha được dăm lạng có khi cả ký cà phê.

Cứ để nguyên trên hoả lò đỏ lửa ,hương vị ngọt ngào trùm cả một góc phố . Rồi châm ra vài chục ly, ấy là cách “quần ẩm” . Có lẽ chính cốt cách của người Việt, chậm rãi và chừng mực, không chịu được sự ồn ào, nên cà phê đã được ” lọc” qua khẩu vị mấy đời mà sinh ra một cách thưởng thức riêng. Ngấm dần qua phin, cà phê mới chắt lọc được những cốt chất tinh tuý nhất. Bên ly cà phê nhỏ giọt, gợi cho ta những nỗi vui buồn, những kỷ niệm. Gợi nhớ tới những miền suy ngẫm sâu xa. Nó tự nhiên ùa đến, như nỗi cô đơn. Khi ấy chỉ một mình mình trước ly cà phê. Một mình mình biết, một mình mình hay.

Chẳng có ai có thể suốt ngày bên ly cà phê . Nhưng một ngày làm sao thiếu nổi. Đấy là giây phút riêng mình. Tĩnh tâm, trầm ngâm, nhìn sâu vào mình. Nhìn thẳng vào nỗi cô đơn, đau buồn và thương nhớ. Bởi thế cà phê rất kỵ sự ồn ào, thái quá. Cái ấy dành riêng cho lớp trẻ. Họ trong suốt đến mức có thể nhìn xuyên qua được.

Có thể một triết lý cà phê kiểu TN?

Thời buổi hối hả thoáng qua, cái gì cũng nhanh: ăn nhanh, uống nhanh và sống nhanh. Vậy là có trà hoà tan, cà phê hoà tan 2 trong 1, 3 trong 1 cho đã khát. Chỉ xin mãi được là 1 trong 1. Một người với một người. Một người trong một người. Đừng nói gì cả, lặng im chìm trong đáy nước đen thẫm. Trong lặng im mới hiểu nhau nhiều.

Nhớ Trương Chi khi xưa, khi ôm mối tình trầm mình xuống đáy sông, hồn nhập vào cây bạch đàn. Có người thợ khéo tay tiện thành bộ chén trà dâng tặng cha Mị Nương. Một hôm nàng cầm chén trà trên tay. Dưới đáy nước hình bóng người lái đò năm nào chầm chậm xoay trong lòng chén. bên tai văng vẳng tiếng hát năm xưa. Một giọt nước mắt rơi xuống, chiếc chén bạch đàn vỡ tan….

Ai chưa từng chịu những mất mát, lòng chưa cứa sâu những vết đau, hằn sâu những vết thương, thì xin đừng đến với cà phê. Khi cuộc đời đã ngấm đắng cay, mặn chát, thấm nỗi đau đời, mới tìm đến Trịnh Công Sơn nương náu. Cũng như phải qua bao chìm nổi, trải qua mấy gian truân mới đau xót đến từng câu Kiều.

Mọi sự nông cạn hời hợt, nhạt nhẽo và vô vị khó ở bên ly cà phê. Đừng nghĩ rằng cà phê là để giết thời gian, làm mềm lòng . Một đời người cũng rất cần có nỗi buồn. Nếu không, làm sao hiểu niềm vui và hạnh phúc là mỏng manh và dễ vỡ đến vô cùng. Từ trong nỗi buồn đau bước ra, con người cũng cứng rắn và mạnh mẽ hơn. Làm sao biết được cà phê đã thấm qua mấy đời người dân đất Việt. Mỗi người tự tìm cho mình một triết lý riêng, một nỗi niềm riêng. Trải qua mấy chục năm, có lẽ đã lờ mờ hình thành một ” đạo” cho cà phê Viêt Nam. Đạo khó ở chữ, chẳng nói ra, không thuyết giáo, thấm sâu vào mỗi người.

ST

4.29.2015

Cà phê - Cuộc sống

Cuộc sống chính là cà phê, còn công việc, tiền bạc và địa vị xã hội chính là những chiếc tách.

Một nhóm sinh viên, sau khi tốt nghiệp ra trường đều có công việc tốt, rủ nhau về thăm thầy giáo cũ. Sau một hồi trò chuyện, họ bắt đầu phàn nàn về những căng thẳng trong công việc cũng như trong cuộc sống. Nghe vậy, người thầy đi vào bếp và quay trở ra với một bình cà phê lớn cùng những chiếc tách khác nhau: chiếc bằng sứ, chiếc bằng nhựa, chiếc thuỷ tinh, chiếc bằng pha lê, có vài chiếc tách trông rất đơn giản, nhưng cũng có cái rất đắt tiền. Người thầy bảo các học trò tự chọn tách và rót cà phê cho mình.

Sau khi mỗi người đều đã có một tách cà phê, người thầy bắt đầu nói:

– Nếu các em chú ý thì sẽ nhận ra điều này:
Những chiếc tách đắt tiền và đẹp đều đạ được lấy hết, chẳng ai đụng đến những chiếc tách rẻ tiền cả. Có lẽ mọi người sẽ cảm thấy điều này thật bình thường vì ai chẳng muốn chọn cho mình cái tốt nhất, nhưng điều ấy lại chính là nguồn gốc của mọi vấn đề rắc rối trong cuộc sống của các em.

Điều mà chúng ta thực sự cần là cà phê, chứ không phải chiếc tách, nhưng ai cũng vội vàng chọn những chiếc tách tốt nhất, rồi sau đó còn liếc mắt qua người bên cạnh để xem tách của họ có đẹp hơn tách của mình không.

Bây giờ mọi người hãy suy ngẫm điều này nhé: Cuộc sống chính là cà phê, còn công việc, tiền bạc và địa vị xã hội chính là những chiếc tách. Chúng là công cụ để giữ và chứa đựng cuộc sống, và không làm thay đổi chất lượng cuộc sống chúng ta. Đôi khi, vì chúng ta cứ tập trung vào chiếc tách, mà bỏ qua việc thưởng thức hương vị cà phê mà cuộc sống cho chúng ta. Vì thế, đừng để những chiếc tách ảnh hưởng đến bạn mà thoải mái nhâm nhi cà phê của mình.

[St]

4.28.2015

Đàn bà có bùa ngải


Nghe thì chắc 1 số chị có chồng bồ bịch sẽ căng thẳng lắm! Sẽ kết luận luôn là loại đàn bà này, loại đàn bà kia
Nhưng đàn bà ai mà chẳng có bùa ngải, chẳng khác gì cốc cafe đen sánh, huyền bí mà thu hút kì lạ! Những gã đàn ông đã dính vào cafe đen thì có bao giờ thoát ra được nó! Vì nó chẳng như thuốc phiện, chẳng khiến người ta phát điên dại, chẳng biến người ta thành con thú! Nhưng nó vẫn khiến người ta cồn cào nhung nhớ.
Đàn bà bùa ngải cũng thế
Ngọt ngào – đắng ngắt – Thơm nồng nàn – Nhớ nhung đến day dứt.
– Ngọt ngào: tôi sẵn sàng cười với bất kì gã đàn ông nào, sẵn sàng săn sóc quan tâm như người thân trong nhà. Mà cũng chẳng bao giờ thôi nở nụ cười với họ. Lắng nghe mọi thứ họ nói bằng cái tâm thái khâm phục, tôn trọng, yêu quý và tin tưởng. Có mất gì đâu, đấy chẳng phải là điều họ muốn hay sao?
– Đắng ngắt: họ sẵn sàng cười với tất cả đàn ông nhưng ko bao giờ sẵn sàng lên giường với tất cả bọn họ. Họ cũng sẵn sàng rũ bỏ và quay đi trước những kẻ luỵ tình mà chẳng hề e ngại. Họ cũng chẳng bao giờ mở lòng mà chia sẽ cho ai những gì đang, đã diễn ra trong cuộc đời họ. Họ giữ một thế giới riêng cho mình

– Thơm nồng nàn: họ luôn chú ý đến vẻ bề ngoài của mình. Họ biết làm đẹp cho mình, để bất kì ai ngắm nhìn họ cũng phải trầm trồ, để bất kì gã đàn ông nào nhìn ngắm họ cũng muốn được ôm họ trong vòng tay một lần. Nhưng chẳng phải chỉ có thế, họ mạnh mẽ kì lạ, chẳng dựa dẫm vào đàn ông, họ thông minh và duyên dáng.

Một người đàn bà như thế thì chẳng khiến cho bao kê nhớ mong, mà họ cũng hoàn toàn xứng đáng để đàn ông gục trước họ.
Mà mấy cái điều ba nhăng nhít ấy, đàn bà ai chẳng làm được. Không làm bùa ngải với thiên hạ thì làm bùa ngải cho chính gã đàn ông đang ôm mình. Cần gì phải cúng bái, phải đi lên tộc xin bùa làm gì.
Nói thì nói nhiều lời, nhưng có lẽ bùa ngải chính là: ”tự yêu lấy chính mình"

ST

Cà Phê hôm nay không ngon nữa


Những ngày thiếu nắng,cái lạnh quen thuộc giữa hai lòng bàn tay không còn quen thuộc.
Cà phê lạnh vẫn uống như là một điều hiển nhiên rằng nếu không lạnh thì không còn có khái niệm cà phê. Chỉ vì không muốn uống theo cách kinh điển của những người sành cà phê, tay cầm tách cà phê nhỏ âm ấm rồi trầm ngâm trong cái mờ của sương sớm hay từng làn khói thuốc. Chẳng việc gì phải uống một cách ưu tư và người lớn như thế, cà phê với mình như cái thú vui nhỏ mỗi tối mà thiếu đi thì chỉ như ban nhạc thiếu trống, như bữa tiệc vui mà đứa bạn thân không đến. Nhưng những ngày này, uống cà phê lạnh chỉ khiến tay chân thêm quấn quýt vào nhau, chẳng còn cái nhiệt tình xem nên vừa uống vừa làm gì như mọi khi. Giờ ngồi đây và chỉ cà phê lạnh, và đâu đó cũng là một cái lạnh khó gọi tên. Thế rồi nghĩ mãi không ra, chỉ phát hiện được một điều rằng cà phê hôm nay không còn ngon nữa.

Cà phê cũng là cách kéo ngày dài hơn, cho những đêm bớt tẻ nhạt khi phải đi ngủ sớm. Nhưng đêm giờ chẳng cần cà phê cũng thật dài, dài chỉ vì giờ có đứa tha thiết ngủ thật sớm mà không làm được. Cà phê hoá ra thành cái chất thừa thãi làm tăng sự khó chịu bức bối trong những lần lăn hết tư thế này đến tư thế khác. Càng tỉnh táo càng nhận ra rằng cà phê hôm nay có cái gì đó thật khác,rất khác.

Uống cà phê, tim đập nhanh hơn. Những sự nhiệt tình cho một buổi tối không bao giờ tắt đi dù đó là một ngày mệt mỏi với đủ thứ tâm trạng và đủ thứ để mình phải vung vít sức lực. Nhưng giờ bỏ quên cho ngày trôi đi mà vẫn thấy có cái gì đó thật nặng nề kéo tuột trái tim. Một giọt cà phê biết đâu làm cho sự mong manh đó hoá thành hư không…Thế, cà phê lần nữa không còn như mọi khi.

Có khi thật thèm khóc thì uống cà phê vào, như cái mặn và cái đắng thường hay đi chung nên vừa gặp nhau là rủ nhau đi mất, cũng không vòi làm cái công việc vô ích đầy chất con gái đó nữa. Uống cà phê hoá ra giúp đứa con gái nam tính hơn, hay ít ra chỉ là trong cái hình thức như thế. Nhưng khi mà đứa con gái trở nên là đứa con gái không thể khác được thì cà phê hoá ra cũng vô nghĩa.

Cà phê đen như cái đêm lạnh không biết bao giờ mới thấy nắng ở bên kia cửa sổ. Cà phê nâu như cái sự không rõ ràng giữa đen và trắng, giữa đắng và ngọt, đúng như điều mà một đứa đang phải tìm mọi cách để tách bạch cái sự không rõ ràng ấy ra. Nhưng đã pha rồi, thì có bao giờ…

Cà phê hôm nay không còn ngon nữa. Và đôi khi viết hết một câu, người ta không biết nên đặt vào đó điều gì: dấu phẩy, dấu chấm phẩy, dấu chấm, hay là sự bỏ lửng …

Blog Yume

9.20.2013

Đồ ngốc, anh mãi là chồng em!

Chọn cho mình một góc quen thuộc bên cạnh của sổ , nó nheo mắt nhìn anh phục vụ mà có lẻ không cần gọi anh cũng biết nên mang gì cho nó, đã ba năm rồi kể từ ngày anh ra đi , cuối tuần nào nó cũng đến “Mộc” để tận hưởng vị đắng của ly cà phê …
Đồ ngốc, anh mãi là chồng em!
… Ngày ấy nó là cô sinh viên năm nhất xinh tươi còn anh một chàng kỉ sư phong độ mang cái nick rất lạ   "cà phê” không biết vì giữa anh và cà phê có điểm giống nhau là dẫu có cho bao nhiêu đường vào thì vẫn cứ giữ cho mình cái vị đắng đáng ghét hay vì anh người con trai Buôn Mê Thuộc từ nhỏ đã gắn bó với đất rừng Tây Nguyên, với cây cà phê mà anh am hiểu và đam mê “chất lỏng màu đen” ấy nhiều thế. Nó thích bánh kem dâu, thích cái gì ngọt ngào nên rất ghét cà phê dù mỗi khi cùng nó đến “Mộc” anh đều báo nó tập uống cà phê, có đôi lần anh trêu bảo nếu muốn về làm bà xã của anh thì phải biết uống và biết pha một ly cà phê “ngon” vì anh không thích cà phê pha sẳn, mỗi lúc như thế nó lại cười bảo rằng cà phê đắng và bánh kem dâu nghe không hợp nhau tí nào anh nhỉ, vậy mà không biết từ lúc nào cứ có thời gian rảnh nó lại nghiên cứu về cà phê.
Sinh nhật 22 tuổi nó hứa sẽ tự pha cho anh một ly cà phê thật ngon … là khách quen nên chiều hôm ấy nó đến “Mộc” rất sớm pha chế một tách cà phê ngon tuyệt dành cho tình yêu của nó, có một điều ai cũng ngạc nhiên phải chăng vì tình yêu dành cho anh mà một người chẳng bao giờ uống nhiều hơn một ngụm cà phê lại có thể tạo ra vị đắng , thơm và nồng nàng rất riêng ấy …
23h… ly cà phê đã nguội nhưng anh vẫn chưa đến, điện thoại không liên lạc được, nó chạy khắp nơi từ nhà trọ, rồi những nơi anh hay đến, lên cả Buôn Mê Thuộc tìm anh… nhưng tất cả đều không có dấu vết gì cứ như thể anh đã bốc hơi khỏi thế giới này. Có người bảo anh bị bệnh nặng phải ra nước ngoài điều trị, người lại bảo anh đi du học, cũng có tin anh đi lấy vợ Tây… Nó không quan tâm nguyên nhân chỉ biết một sự thật anh đã buông tay nó… khóc khóc rất nhiều, khóc cho 4 năm yêu nhau… cho mối tình đầu và cho những lời hứa, cho giấc mơ mỗi sáng nó đánh thức anh dậy bằng mùi hương của ly cà phê…
Đồ ngốc, anh mãi là chồng em!
Không còn anh thì cuộc sống vẫn cứ tiếp diễn, nó đành phải tự học cách bước đi không có anh bên cạnh, học một mình vượt qua mọi khó khăn, thời gian qua nó không còn khóc mỗi khi uống cà phê, không nhớ anh da diết mỗi khi đến “Mộc“ và không nghe tim đau thắt lại mỗi khi tự pha cà phê nữa, nó tin sẽ quên được anh nhưng vết thương lòng thì chắc sẽ không bao giờ lành nên dù đã là cô kế toán xinh đẹp và thành công cho một công ty nước ngoài bao người theo đuổi, nhưng nó vẫn chưa thể yêu ai nhiều hơn yêu vị đắng cà phê…
Tiệc sinh nhật năm nay của nó vẫn vậy, một chiếc bánh kem dâu và một ly cà phê đen, nhấp một ngụm cà phê nó nhận ra cái vị này không phải vị cà phê nó hay uống, dù chỉ uống cà phê anh pha một lần nhưng nó nhận ra, linh cảm mách bảo với nó là anh, chỉ có anh mới pha vị cà phê đắng mà ngon như thế, nó nghe tim mình nhói đau  nó không khóc nhưng sao mắt cứ nhòe đi… và nó thấy đứng trước mặt vẫn dáng người cao gầy ấy, vẫn đôi mắt ấy, khuôn mặt ấy… đúng là anh, là “cà phê” của nó đây mà.. .
Anh ôm chặt nó vào lòng, nó nghẹn ngào, muốn đẩy anh ra nhưng hoàn toàn bất lực, nó nghe tim mình đập mạnh, mắt cay cay… và nó nghe rất rõ tiếng anh nói “Ngốc à, từ mai anh sẽ là chồng của em” , nó biết giờ không cần hỏi lí do tại sao anh ra đi nữa, cũng không cần nghe bất cứ lời giải thích nào nữa … chỉ biết rằng anh đã trở về thật rồi, bất chợt nó nhận ra những giọt cà phê nó vừa uống có vị rất ngọt ….
Nhóc con
Bình Dương
Nguồn: Phincafe.com